Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ HƯƠNG CHIỀU - 2016. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ HƯƠNG CHIỀU - 2016. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

Giang Nguyệt

(Trao Tặng Minh Giang  - Như Nguyệt  )
  
Nguyệt vẫn là Trăng ..Giang mãi Sông .
Ta ôm trăng chìm giữa đáy dòng
Thương nước lên buồn đêm nguyệt lạnh
Xót hồn trăng xế giữa thiên thanh

Đêm Nguyệt lung linh sông mênh mông
Vỗ giấc cùng trăng sóng phiêu bồng
Một mai về biển thiên thu lại
Nhìn trăng cười khóc phút cuồng ngông

Nguyệt vàng đầu núi ngã vàng sông
Ta võ vàng khô héo mộng ngần
Bờ tao ngộ khéo bồi vở lở
Phiến trăng thề rụng bến xuân xanh ...

Nguyệt vẫn não nùng giữa trời sao
Sông xưa vẫn sóng vỗ dạt dào
Ta đi từ độ trăng vô thuỷ
Xuôi trường giang hẹn lúc chiêm bao ..!!..

Hương Chiều
09-3-2016



Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

Tưởng Rằng - Dẫu Rằng

Bài xướng:

Tưởng Rằng

Tưởng rằng tim đã cằn khô
Khi anh lìa xa bể khổ
Ngủ giấc miên trường trong mộ
Nhưng không, nào có quên mô?

Tưởng rằng không thể yêu ai
Tâm yên không còn luyến ái
Từ chối không hề ái ngại
Nhưng không, yêu không ngần ngại
Gặp người, yêu nữa… yêu hoài!

Tưởng rằng tự tại thong dong
Ai dè vẫn cứ long đong
Vẫn cứ đêm nhớ ngày mong
Người vẫn xa cách ruổi rong
Không có chút gì hy vọng
Mà sao yêu ái ngập lòng?!

Quách Như Nguyệt
March 7th, 2016

*****

(Cảm hoạ bài thơ " TƯỞNG RẰNG " - QNN)

Dẫu Rằng..  

Dẫu rằng một mảnh tim khô
Đời em chìm trong cay khổ
Bơ vơ cỏ hoang phần mộ
Yêu người bất oán chi mô .!!..

Dẫu rằng ..vừa bén duyên ai
Sợ khi lên ngôi tình ái
Nẻo mộng chông chênh ngùng ngại
Lại đi ..Tình chẳng đoái hoài !..

Dẫu từng bắt mặt hình dong
Tình ơi ..vẫn cứ đưa đong
Trò chơi ái yêu huyễn mộng
Đôi bờ xa cách duổi rong

Dẫu là mong manh ước vọng
Dù cho tơi tả cõi lòng ..!!..

Hương Chiều
08-03-2016


Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Giao Thừa - Giao Mùa











Giao Thừa

Mở cửa hoàng hôn - đêm xuất hiện
Trăng đi cuối tháng, bận chưa về
Khuya nay, cầm chắc giao thừa đến
Nghe nụ trên cành, tách vỏ khô.

Gió lộng ngoài sương, xao nhánh lá
Hoa trong, thao thức đợi xuân vào.
Gột lòng - dọn ý - hâm trà nóng...
Trút hạt phong trần lấp vũng đau.

Khẽ vọng trầm hư - vang dội thực
Trong làn hương mỏng rộn ràng xuân
Bao nhiêu cuống phổi phồng lên thở?
Có mấy buồng tim khép lại, mừng!

Những nụ hoa non, xoè cánh gấp
Yếm xanh, trương lộ cụm môi hồng
Cội nghiêng, cố níu cành sâu lại
Giữ chút thời gian. Sợ viển vông...

Phiền muộn không lùi, xuân vẫn tới
Vu vơ thấp thỏm...gạt vu vơ
Cũng nôn nao dạ, thầm mong đợi
Chưa kịp lắng lòng - Sáng tỉnh bơ!

Phong Tâm
27/10/2015

***** 

Giao Mùa

(Cảm Tác Ý Thơ “GIAO THỪA”của Thi Sĩ Phong Tâm)

Vàng nụ thắm nhởn nhơ trời  xuân tái
Ngày xênh xang áo mới  ..Tết  không ai
Đêm thủ thỉ gió mùa xưa đến lại
Tuổi thơ về trong ngăn nhớ tàn phai ..

Hoa đông tuyết khô mình trên tầng lá
Nhịp mùa đi đón từng bước xuân vào
Có ngấn lệ hoà vui vời tiếng pháo
Phút giao thừa lãng đãng nỗi trần đau

Chân mỏi bước ngửa ngang bờ hư thực
Hương đêm quỳnh nở muộn cánh bâng khuâng
Trời ru đất nhịp nhàng đêm chiu chắt
Phút tân niên khấp khởi xiết vui mừng !..

Hoa nở vội .. sợ ngày đi vội vã
Phù Dung em chớ nhạt phấn phai hồng
Nỗi niềm mãi tình riêng khôn giải toả
Chút yêu cuồng dù một phút viễn vông ..

Khơi một mảnh hương trầm đêm cổ lục
Chén trà Xuân cùng niệm ý thanh tân
Mi khép lại đôi bàn tay cúi gục
Hồn sơ nguyên diễm ảo khuất mây ngần..

Hương Chiều
2016


Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

Từ Em ... - Có Em ....














Từ Em …

Từ em lạc bến sương mù
Hương xuân mùa cũ quyện phù vân bay
Rưng rưng khẽ tiếng thở dài
Gió khuya lay nhẹ tóc cài tơ vương

Từ em lạc bến sông thương
Từng đêm vỗ giấc nghê thường vào mơ
Dù đời không đẹp như thơ
Tình đi, tình đến, tình chờ thiên thu…

Từ em lạc bến mộng hư
Sông trăng gợn sóng lắc lư thuyền đời
Ngược dòng dĩ vãng trùng khơi
Tìm dư hương đọng một thời hoa niên

Từ em rời bến cô miên
Thuyền tình lặng lẽ xuôi miền nắng quê
Bước xuân êm ả bên lề
Đêm nghe gió thức vỗ về giấc ngoan!

Yên Dạ Thảo
27/02/2016

****

Có Em...

(Cảm Hoạ: “TỪ EM..”- Thơ  Yên Dạ Thảo)

Có em xua bóng sa mù
Quên đời nghiêng ngả thoáng phù trầm bay
Thỏng tay thôi níu mộng dài
Phấn son điểm lại hoa cài vấn vương!...

Có em chia nhớ cùng thương
Ru tình tròn giấc mê thường dẫu mơ
Người thơ dan díu cõi thơ
Thơ đi rồi đến vẫn chờ ngàn thu …

Có em tình dẫu huyễn hư
Ôm Trăng đùa bóng lắc lư phận đời
Vẫn là một mối trăm khơi
Vẫn là thanh khí xưa thời thiên niên…

Có em yêu dấu triền miên
Ngõ xưa vàng nắng hai miền khác quê
Gọi Xuân hoa nở tràn lề
Bướm vờn mộng thắm đi về đêm ngoan!...

Hương Chiều 
30/ 02/2016




Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Buồn Xuân..












(Từ lá thơ Anh Gửi )

Lâu lắm rồi tôi có dịp đón Xuân
Về với mẹ tuổi gần tròn niên kỷ
Xuân đoàn tụ  chúc nhau hoan hỉ
Sao Xuân tôi nghèn nghẹn nỗi  Buồn Xuân .
Mái lá nghèo dậu đổ nghiêng chân
Quê tôi đó thảm gầy xơ xác
Không đón xuân vì không còn gì khác ..
Ngoài nỗi lo cơm áo từng ngày
Cuộc sống cùng thảm cảnh chua cay
Xuân đã bỏ quên người đói khổ
Không tiếng pháo vắng tiếng đùa trẻ nhỏ
Đôi chân bùn .. áo mới chỉ là mơ !!..
Chợ vắng buồn ..Vạn Thọ cũng lơ ngơ
Người lác đác..Ôi .. hoa chiều ngơ ngác !!.
Gía rẻ mạt mà người mua chẳng dám !!..
Xuân với Hoa cùng một cảnh phủ phàng .
Lòng ngùi thương cảnh chạy gạo lo toan
Cảnh túng thiếu nợ nần ba bữa Tết
Giấc Mơ Xuân em gửi về đã hết
Chỉ là Mơ thôi nhé !..Có còn chăng ..
Trời yên ắng ..Nàng Xuân đã vắng ..

Hương Chiều
( Tặng Anh Hai – 29-02-2016 )




Anh Nhớ

(Gửi Anh Hai một vài chút nhớ..)

Anh nhớ từng con ngõ đến trường
Đường đất nên trời mưa rất trơn
Hàng bông bụp đỏ ven đường nhỏ
Mưa ướt cánh mềm mỏng rất thương..

Anh nhớ bên sông những rặng dừa
Trăng đêm lồng bóng nước trong khe
Vườn chuối xạc xào ru tiếng gió
Tiếng Mẹ ru hời vẳng đêm khuya..

Anh nhớ lần đi ..bước xa nhà
Rời thôn lên học chốn nơi xa
Lại nhớ nồi cá canh rau ngót
Mẹ nấu mùi thơm toả bếp nhà  ..

Anh nhớ Cha luôn cuốc với cày
Đôi tay chay sạm áo sờn vai
Lời Cha luôn dạy con nên chữ
Tâm nguyện của cha tháng ngày ngày

Anh nhớ ngày Xuân của tuổi thơ
Áo mới Mẹ may Cha cắt đo
Mùi áo còn theo trong giấc ngủ
Tết về ..phúc lộc Mẹ Cha cho ..

Anh nhớ nhớ hoài nhớ xót xa
Cái ngày tan nát cả thôn gia
Xắn tay Anh cuốc từng thửa đất
Nghe nặng hồn đau máu lệ pha

Anh nhớ.. Anh về lại quê hương
Lạ tình lạ cảnh.. lạ thê lương ..
Lạ  ngữ âm..  lạ từng nơi biết
Lạ cái vô tâm đến đoạn trường !!..

Anh nhớ .. cũng đành để nhớ thôi ..
Một thuở quê hương của tình người
Anh nhớ ..hình như mình đã thác
Lạc về một cõi giữa ma trơi  ..

Hương Chiều - 2016



Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Giấc Mơ Xuân

Vầng trăng non hãy còn lưng
Cành mai trắng nép bóng tùng quân che
Vòng tay dỗ giấc ngày hè
Đêm Xuân ru mộng chảy về cơn mơ .
Bốn mùa hoa bướm dệt thơ
Men tình hương ngát nên tơ kén vàng ..

Một ngày trời phủ màu tang
Đất run đỏ đất ngập tràn máu tươi
Núi sông nghiêng ngả đổi dời
Gốc tùng mấy lượt quặn đời bể dâu
Thân mai lắm nỗi cơ cầu
Lá trơ rủ lá ủ nhầu xác xơ

Nước non đã rũ bóng cờ
Biển gầm sóng thét đôi bờ tử sinh
Bỏ đi là chết một mình
Đại dương một cõi u minh chẳng màng
Lũ người bỏ xứ đi hoang
Vì đâu nên nỗi bàng hoàng biển xa ??

Hồn oan khắp chốn hải hà
Màn đêm cô tịch quê nhà nơi nao ?
Hồn về trên ngọn cỏ lau
Phất phơ bờ bãi lao xao dật dờ
Lênh đênh bèo dạt bến hờ
Bên kia sông núi từng giờ tóc tang

Bên nầy gió lộng mây ngàn
Sao như dằng dặc muôn vàn nhớ nhung
Quê hương cách trở muôn trùng
Đã thân phiêu bạt luỵ cùng thảm thương
Bên nầy xuân thắm ngàn phương 
Bên em ngày Tết trăm đường đói nheo

Mộ Cha mộ Mẹ buồn teo
Khói hương đâu vắng buồn theo những lần !!..
Xuân về nào có chi Xuân
Lối về sương khói châng lâng mắt nhoà
Bước chân mòn gót son hoa
Trăng non mấy độ ta bà áo phai

Cội tùng trồng giữa xứ ai
Bao năm tuyết đổ miệt mài sương pha
Có nhau đời xế bóng tà
Dựa lưng nguyệt khúc thương ca bạc đầu ..
Mộng về một giấc mơ sau
Nghìn xuân chỉ một sắc màu quê xưa ..

Hương Chiều 
Xuân Bính Thân – 2016



Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Bài Ngợi Ca Tình 70 Năm

Kỷ Niệm  70 Năm Bên  Nhau của Bố Má Trần Thiện Hiếu.

Tình Đôi Lứa.. thắm cùng trời đất
Bảy mươi năm bát ngát tình xuân
Nổi trôi  dẫu lắm phong trần
Lòng chung một ý… vạn lần cũng qua ..

Từ đất nước đắm chìm khói lửa
Rời quê hương mộng  vỡ tan tành
Bắc Nam đôi ngả tử sinh
Chiếc thân cô phụ ..linh đinh nỗi chờ

Ngày gặp gỡ xiết bao thương nhớ
Tạ ơn Trời không nỡ chia xa
Hoa xưa vẫn nét như hoa
Tình ta vẫn mộng… như  là ban sơ

Nàng Xuân thắm bao lần nhụy nở
Nàng thơ kia..khó gở  tình nhau
Sông hồ càng nghĩ càng đau
Ngẫm câu quốc biến.. thơ bào vết thương

Tiễn con lầm lũi lên đường
Biết con có thoát dặm trường gai chông
Tai trời ách nước  chi mong
Lòng đau mà nén đôi dòng lệ cay

Ngày đi đoàn tụ hôm nay
Dặn lòng  những biết  là ngày biệt xa
Nước non cách trở quan hà
Nắm xương  vô định … quản là nơi đâu

Ơn Trời … hai kẻ bạc đầu
Nương nhau sớm tối thắm mầu thời gian
Lộc xanh ươm trái chín vàng
Dâu xinh Rể quý …đủ đàn cháu con

Bảy mươi năm – mãi tình son
Trọn câu cầm sắc vẹn tòan thủy chung
Bảy muơi năm giấc mộng cùng
Thanh Mai Trúc Mã… tương phùng cõi Tiên ..

Hương Chiều 
15/11/2015


Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

Lối Xuân
















Mênh mang mưa rơi dòng hoa tím
Màu xưa về vẽ nét bâng khuâng
Xuân em theo những giao mùa hẹn
Nghìn trùng phơi bụi lấm chân trần  

Em mỏi mê phận người hụt hẫng
Tháng cùng năm khoả lấp mộng hời
Khu vườn thắm hồng hoa nở vội 
Trời đang xuân hiu quạnh mùa tôi 

Gió thủ thỉ cùng mây thấp lại
Nghiêng mưa rào thấm đất héo khô 
Đêm sương tưới hoa ngàn cỏ dại
Ngày xuân em dằng dặc nỗi chờ ..

Và Anh ..Con bướm Xuân đến muộn 
Giữa tím  buồn rát cánh  lao đao
Em mãi giữ niềm yêu ẩn dấu
Trên nhánh tình nhiều nỗi xôn xao .. 

Hương Chiều
15/01/2016


Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

Thiền

Mệt rồi chẳng muốn làm thơ
Hôm nay chỉ muốn ngồi tu -  hành thiền
Quên đi thế sự đảo điên
Thả hồn thanh thản qua miền hư không

Heo may buốt lạnh trời đông
Cũng như là sợi nắng hồng mùa xuân
Đời như một áng phù vân
Mây tan rồi tụ xoay vần nắng mưa

Trong ngào ngọt có chát chua
Trầm luân một kiếp có chừa ai đâu
Ngồi thiền quên nỗi bể dâu
Trời riêng không lấm lem màu ố đen

Trầm Vân

****

Kính Hoạ Vận Bài Thơ  THIỀN của Trầm Vân

Duyên thơ dù một mối thơ
Đã mang khó gở ..ngồi mơ lúc Thiền
Đạo đời điên đảo cuồng điên
Thuyền căng buồm gió hai miền sắc không

Thu thu rồi lại về đông
Lờ mờ chuỗi hạt phai hồng những Xuân
Vời trông sương khói phân vân
Đời thơ phó mặc câu vần gió mưa ??..

Dập vùi bao nỗi cay chua
Đã phong trần nẻo lại chừa chốn đâu
Sóng cồn bể  hoá nương dâu
Tâm bình ngời sáng sắc mầu úa đen ..

Hương Chiều
(13-01-2016)



Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Rằng Em Có Biết Mùa Xuân - Em Vẫn Chờ Xuân














Rằng em có biết mùa Xuân
Hoa mai rực rỡ, cánh vàng nhụy cam
Cỏ cây xanh biếc, trăm hoa thắm
Ong bướm vui đùa tắm nắng Xuân

Em ơi có biết Xuân chăng?
Bao lần em đón mùa sang trong đời?
Và có biết bên ngoài thế giới
Cảnh từng bừng lễ hội tân niên

Rưng rưng vì một nổi niềm
Tội em bé nhỏ, tật nguyền mồ côi
Là dị nhân, chào đời mẹ bỏ
Phải nương nhờ người có từ tâm

Sống trong thế giới âm thầm
Tịnh yên, hẻo lánh, trung tâm  cách đời
Nằm bất động, muốn cười, muốn nói
Tiếng rên “ư” em hỏi điều chi?

Xuân về, Tết đến là gì?
Khi nào đến tuổi xuân thì của em?

Khúc Giang

Tháng Giêng 2014

****

(Hoạ từ Rằng Em Có Biết Mùa Xuân - Thơ Khúc Giang) 


Em Vẫn Chờ Xuân

Em rằng đang vẫn chờ xuân
Hoa đời  héo hắt trên từng khổ cam
Chị về chia sớt  tình sâu thắm
Em biết đời em đủ nghĩa Xuân..

Xuân em ..nào nghĩ  suy chăng
Bốn mùa phó mặc đông sang Xuân đời
Em mù mịt khoảng trời thế giới
Bát cơm đầy là phúc muôn niên

Quặn lòng Chị .. mỗi một niềm
Tai trời ách nước ..đói nghèo cút côi
Là nạn kiếp thế gian  từ bỏ
Chỉ còn thôi chút nghĩa chữ tâm !!..

Em trong căn phận âm thầm
Bịệt xa một cõi lánh xa với đời
Em đã chết tiếng cười giọng nói
Ai bày chi ?? Sống để làm chi??..

Xuân xưa Tết mới nghĩa gì ??!!..
Em chờ Chị đến thầm thì với em …

Hương Chiều
Xuân 2016